Những lùm xùm lại tiếp tục nổ ra với MV Chúng ta không thuộc về nhau của Sơn Tùng M-TP và bất chấp những tranh cãi, ca khúc này vẫn tìm được đường đến với công chúng với lượng view đạt kỷ lục, 6 triệu lượt trên YouTube trong vòng 2 ngày.

Nhưng sự thành công của ca khúc này có vén thêm bức màn tài năng của Sơn Tùng lên cao hơn cho công chúng thấy? Hay thật sự, chuyện tài năng bây giờ không quan trọng bằng chuyện bất chấp mọi thứ để thu hút đám đông khổng lồ?
1. V-Pop không phải là không có những trường hợp như Sơn Tùng, rằng, họ không phải không biết cách làm ra một sản phẩm mới hoàn toàn nhưng lại không có sự tự tin. Đã từng có rất nhiều ca sĩ khi giới thiệu một sản phẩm mới đều dựa vào một tham khảo, tham chiếu nào đó.

Trường hợp của Sơn Tùng là sẽ cảm thấy thoải mái hơn, cảm thấy tốt hơn khi dựa trên những material (chất liệu) mà người khác đã làm. Nhặt chỗ này một tí, nhặt chỗ kia một ít.

son-tung-mtp

Bởi bản thân âm nhạc của Sơn Tùng đến giờ vẫn chưa có cái riêng. Đó là một kiểu K-Pop pha trộn được Việt hóa. Về mặt hình ảnh đó là sự sao chép K-Pop. Còn về mặt âm nhạc là một thứ âm nhạc K-Pop được Sơn Tùng M-TP biết hóa giải nguyên bản và kết hợp “hài hòa”. Tất nhiên cũng có những sáng tạo cá nhân của Tùng nhưng bảo Sơn Tùng là V-Pop cũng không đúng, mà bảo anh là K-Pop lại cũng chẳng đủ yếu tố xác định đúng chất.

bang-gia-vinthai

Tựu trung, đó là một phong cách mang tính nhặt nhạnh, tạo ra một thứ âm nhạc dễ nghe, chiều tai. Đó là đặc trưng của âm nhạc Sơn Tùng.

Nhưng chính sự mải mê nhặt nhạnh và sao chép như thế đã dẫn đến việc Sơn Tùng quên đi chuyện tạo ra chất riêng của mình. Và Tùng nghĩ rằng cái mà mình đang theo là theo trào lưu và có một lượng fan kinh hoàng như thế thì cần gì phải sáng tạo hơn?

Điều này giống như trường hợp của nhiều ca sĩ có tiếng khi họ có một lực lượng fan hùng hậu thì chẳng có lý do gì họ cần phải đổi mới âm nhạc của mình. Họ sợ thứ âm nhạc mới mà họ làm ra sẽ mang tính thử thách fan. Cho nên những người khi đã có một lượng fan hùng hậu như vậy, họ sẽ tạo ra một comfort zone (vùng an toàn). Với Tùng, comfort zone của anh chính là âm nhạc K-Pop được Việt hóa. Vì điều ấy đang là trendy (xu hướng) và giới trẻ thì lại rất dễ cuốn theo.

Chính vì thế, ở vùng an toàn của mình, Sơn Tùng chỉ cần dựa trên những điều mà người khác đã làm hoặc đang đi. Nếu bảo Sơn Tùng làm điều mới hoàn toàn, không hề vay mượn, cóp nhặt từ bất cứ ai, một sáng tạo hoàn toàn mới, thì sẽ là điều bất khả thi với khả năng của Sơn Tùng.

Âm nhạc của Sơn Tùng không có gì là mới mẻ nhưng cũng khó có thể nói đó là một sự sao chép trắng trợn.

Nguồn: thethaovanhoa.vn